(Source: quote-book)
1. Life isn’t fair, but it’s still good.
人の境遇は平等ではないが、それでもかまわない。
2. When in doubt, just take the next small step.
疑念にあるときは、次の一歩は小さく踏み出せ。
3. Life is too short to waste time hating anyone…
人生は短いので人を憎んで無駄に過ごす間はない。
4. Your job won’t take care of you when you are sick. Your friends and parents will. Stay in touch.
抱えた仕事は病気になっても介抱してくれない。介抱してくれるのは友人や親だ。不義理をしないように。
5. Pay off your credit cards every month.
クレジットカードは毎月一括払いにしなさい。
6. You don’t have to win every argument. Agree to disagree.
議論にすべて勝とうとせず、不同意にも同意しときなさい。
7. Cry with someone. It’s more healing than crying alone.
人とともに泣きなさい。独り泣くことより癒されるものだから。
8. It’s OK to get angry with God. He can take it.
神に怒ってもかまいませんよ。神は受け取ってくれます。
9. Save for retirement starting with your first pay check.
初任給の時点から退職の積み立てをしなさい。
10. When it comes to chocolate, resistance is futile.
チョコレートとなると、我慢はできないものです。
11. Make peace with your past so it won’t screw up the present.
自分の過去に安心できれば、現在に苦しむことはない。
12. It’s OK to let your children see you cry.
自分の子どもなら涙を見せても大丈夫。
13. Don’t compare your life to others. You have no idea what their journey is all about..
自分の境遇を他人と比べるな。他人の人生はわからないのだから。
14. If a relationship has to be a secret, you shouldn’t be in it.
秘密であるべき人間関係には、できることなら入らないこと。
15. Everything can change in the blink of an eye. But don’t worry; God never blinks.
全てのことは一瞬で変わりうる。でも神様がそうなさるのではないから心配するな。
16. Take a deep beath. It calms the mind.
深呼吸すれば、心も静まる。
17. Get rid of anything that isn’t useful, beautiful or joyful.
無用なもの、醜いもの、好ましくないものは、取り除きなさい。
18. Whatever doesn’t kill you really does make you stronger.
死に至るもの以外の困難ならあなたを強靱にする。
19. It’s never too late to have a happy childhood. But the second one is up to you and no one else.
幸福な子供時代を過ごすのにはもう間に合わない。でも幸福な時代の再来は他の誰でもない自分でもたらすことができる。
20. When it comes to going after what you love in life, don’t take no for an answer.
夢中になるものが見つかったら、ダメと言わずに進め。
21. Burn the candles, use the nice sheets, wear the fancy lingerie. Don’t save it for a special occasion, today is special.
記念日まで待たずに今夜が特別な夜。すてきな灯りを点し、ベッドメークして、下着もセクシーに。
22. Over prepare, then go with the flow.
準備ができたら、流れに乗って進むまで。
23. Be eccentric now. Don’t wait for old age to wear purple.
変わり者と言われるなら今のうち。権力者になるまで待つことはない。
24. The most important sex organ is the bain.
からだのなかでセックスに一番大切なのは、頭脳。
25. No one is in charge of your happiness but you.
自分の幸福に責任をもつのは自分だけ。
26. Frame every so-called disaster with these words ‘In five years, will this matter?’
災厄に遭遇したら、「五年も経てば苦にならなくなる」と言おう。
27. Always choose life.
境遇はいつも選び直せる。
28. Forgive everyone everything.
みんなを、すべてを許しなさい。
29. What other people think of you is none of your business.
他人が自分をどう思おうが気にしない。
30. Time heals almost everything. Give time.
時はたいての物事を癒す。時の経つのを待ちなさい。
31. However good or bad a situation is, it will change.
状況は良くも悪くも、変化する。
32. Don’t take yourself so seriously. No one else does.
自分で深刻に考えるのはやめよう。周りのだれも気にしてない。
33. Believe in miracles.
奇跡というものは存在する。
34. God loves you because of who God is, not because of anything you did or didn’t do.
あなたの善行悪行によらず神様という存在はあなたを愛している。
35. Don’t audit life. Show up and make the most of it now.
境遇を評価する止め、今、実践し、最大限に活用しなさい。
36. Growing old beats the alternative - dying young.
老いることは失われゆく若さに勝る。
37. Your children get only one childhood.
あなたの子どもが子どもでいられるチャンスは一度だけ。
38. All that truly matters in the end is that you loved.
人生の終わりに本当に大切なのは、あなたが愛したということ。
39. Get outside every day. Miracles are waiting everywhere.
日々、外に出なさい、あちこちに奇跡が待っているのだから。
40. If we all threw our problems in a pile and saw everyone else’s, we’d grab ours back.
自分の問題を放り出し、他人もみんなそうするのを見たなら、人はせめて自分の分の問題だけは持ち帰るだろう。
41. Envy is a waste of time. You already have all you need.
嫉妬は時間の無駄。あなたに必要なものはあなたがすでに持っている。
42. The best is yet to come.
これからが最高の時。
43. No matter how you feel, get up, dress up and show up.
気分がどんなでも、ベッドを出て、服装、身だしなみを整えなさい。
44. Yield.
忍従。
45. Life isn’t tied with a bow, but it’s still a gift.”
人に与えられた境遇にはリボンの飾りがなくても、それでもプレゼントなのだ。
賢者の忠告 - finalventの日記 (via yuco) (via petapeta) (via shadowzero) (via sukoyaka) (via sawayaka)
Trời đẹp như trời mới tráng gương,
Chim ca, tiếng sáng rộn ven đường,
Có ai bên cửa ngồi hong tóc
Cho chảy lan thành một suối hương…
Sắc biếc giao nhau, cành bắt cành,
Nước trong, hồ ngợp thủy tinh xanh.
Chim bay, cánh trĩu trong xuân ý
Em đợi chờ ai, khuất bức mành?
Giữa một giờ thiêng, tình rất đẹp,
Rất buồn và rất… rất thanh thanh.
Mày ai bán nguyệt, người ai nhỏ?
Em ạ! yêu nhau, chết cũng đành.
A must-read entry for someone who never has a girlfriend before…
Vilde Asylum
Để nhận được vài mươi euro một tối, bạn phải làm gì?
Đầu tiên bạn sẽ chùi toilet. Công việc cũng không nặng nhọc, nhưng vấn đề là trước giờ bạn ít làm. Chính xác thì hồi nhỏ ba mẹ bạn không cho bạn chùi toilet. Mẹ bạn bảo: “Cái mùi trong đó làm con nít bị…ngu”. Rồi sau này lớn đi học xa bạn cũng không phải làm vệ sinh cái chỗ vệ sinh ấy. Những lần bạn về thăm nhà cũng thật chóng vánh mà mẹ đã chuẩn bị cái toilet sạch như ly như lau đón bạn rồi…
Sau khi chùi toilet, bạn sẽ sắp xêp chén đĩa chuẩn bị đón khách. Cái này thì sáu năm trước bạn làm thường xuyên, vì lúc ở nhà chỉ phải làm công việc ấy vào mỗi bữa cơm. Dọn chén bát ra mâm rồi bưng lên phòng ăn. Vậy thôi. Lúc lau từng cái chén, xếp ra từng đôi đũa, bạn bần thần lâu rồi mình không dọn cơm nhưng sao từng động tác vẫn thành thục thế! Lau như thế nào, theo chiều nào, phần nào trước? Bạn nhớ hết. Cũng như bạn vẫn nhớ bới chén của ba vun cao, chén của mẹ ít hơn. Bạn nhớ trước bữa ăn ba bạn sẽ nhìn xem có cái chén nào bị mẻ. Nếu chén bạn bị mẻ, ba sẽ đổi cho bạn vì sợ bạn bị…xước miệng! Thiệt tình thì bạn vẫn nhớ rất rõ, nhớ như là chưa từng quên…
Khách khứa vào, đó là lúc bạn bận rộn nhất. Nhà hàng Việt nhưng bán cho khách Tây nên cực hơn nhiều: nào khai vị, nào món chính, nào rượu, nào tráng miệng. Chưa kể mỗi món ăn lại phải thay chén, thay đĩa, thay nĩa, thay muỗng. Mỗi người một thức và lúc nào bạn cũng phải cười thật tươi. Đôi khi khách đề nghị bạn giải thích cho một món ăn hay mang ra thứ gì đấy. Nói chung là nhiều việc nhưng lúc nào nụ cười cũng vẫn giữ trên môi. Bác chủ nhà hàng không căn dặn điểu đấy, nhưng tư cách “sinh viên cao học” đi làm bồi bàn, với cả tư cách làm công ăn lương dặn bạn phải có trách nhiệm như vậy. Những lúc như thế tuy đầu óc đang rối với đủ kiểu “order”, bạn vẫn dành tích tắc để nhớ…Rồi cái lần đầu tiên đi hiến máu nhân đạo, bạn khoe với ba mẹ. Mẹ bạn ngậm ngùi: “Mẹ nuôi con từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ để con phải trầy tay chảy máu…”. Bạn cụt hứng ghê vì thương cách nghĩ của mẹ quá. Cách nghĩ đó khác với mọi người. Cách nghĩ dành riêng cho bạn, chỉ hướng về bạn mà thôi.
Quay lại công việc ở nhà hàng, sau khi khách khứa ra về hết, trời khuya lắc bạn phải đẩy một xe rác to đi đổ, xong thì quay vào lấy máy hút bụi, giẻ lau ra chùi dọn sạch sẽ, sắp xếp lại bàn ghế, chén đĩa cho ngày mai. Những ngày đầu chưa quen chân cẳng bạn mỏi nhừ, chỉ cảm giác là giờ mà ngả lưng xuống là nằm lăn quay đến sáng không cần tắm rửa, vệ sinh gì cả. Lúc lui cui đẩy cây lau nhà, nhìn hình mình soi trong tấm kính bạn thấy lưng mình khom khom. Và bạn lại nhớ mẹ quá. Nhớ hồi hè năm ngoài bạn về nhà vài bữa. Có bữa thức sớm thấy mẹ quét sân, lưng mẹ còng quá đỗi. Vậy là hôm sau làm con ngoan, bạn quét sân. Nhưng chưa quét gì thì đã la um sùm: “Mẹ ơi cây chổi để đâu? Cái đồ hốt rác để ở đâu?”. “Chỗ cũ đó con!”. “Chỗ cũ là…chỗ nào hả mẹ?!”. Rồi bạn hỏi tới cây lau nhà, hỏi tới chỗ đổ rác…Nghe bạn hỏi tùm lum như vậy, mẹ bạn vọng ra: “Thôi để đó mẹ làm con ơi, con trai mà lau nhà quét nhà cái gì!”. À, thì ra những việc đó, những việc chăm lo gia đình ấy là “thiên chức” của người mẹ, người vợ, người phụ nữ. Vậy bạn ơi, cái gì là “thiên chức” của những đứa con?
Bạn được trả vài mươi euro một đêm để chùi toilet, chạy bạn, dọn dẹp nhà hàng…Bạn cười sung sướng vì mình kiếm được những đồng bạc đàng hoàng bằng sức lao động (đúng nghĩa rất…cơ bắp) của mình. Nhưng có bao giờ bạn nghĩ có hai người đã trả cho bạn cả cuộc đời dù bạn không chùi toilet, dù bạn không lọt tọt chạy bàn, dù bạn không cười niềm nở…Họ đã trao cho bạn cả cuộc đời chứ không phải “trả” cả cuộc đời, nên họ không cần nhận lại những thứ ấy!
Bạn còn trẻ, còn có thể có nhiều đêm làm thêm để kiếm vài mươi euro với cái vòng công việc chùi rửa, dọn dẹp ấy. Nhưng bạn ơi, bạn còn được bao nhiêu ngày, bao nhiêu lần để làm những việc thường nhật ấy cho hai vị mạnh thường quân “hào phóng” nhất của cuộc đời mình?
Lê Phan